Trận thua 0-4 của đội tuyển Việt Nam trước Malaysia tại Bukit Jalil một lần nữa làm nổi bật thực tế mới trong khu vực, khi làn sóng nhập tịch cầu thủ đang làm thay đổi bản đồ bóng đá Đông Nam Á.
Trong suốt 11 năm qua, bóng đá Malaysia chính là đại diện cho một thách thức khó chịu nhất đối với đội tuyển Việt Nam. Trận thất bại nặng nề 0-4 ở lượt trận thứ 2 vòng loại Asian Cup 2027 không chỉ đơn thuần là một kết quả, mà còn là minh chứng rõ nét cho sự thay đổi tích cực của bóng đá Malaysia. Họ đã sử dụng chiến thuật hợp lý cùng việc tận dụng nguồn lực cầu thủ nhập tịch đến từ Nam Mỹ và châu Âu, trong đó có đến 9 cầu thủ trong đội hình chính là người mang quốc tịch khác.
Các cầu thủ nhập tịch như Joao Figueiredo, Rodrigo Holgado, Dion Cools hay Corbin Ong đã mang đến cho đội tuyển Malaysia một thế mạnh vượt trội. Họ không chỉ cải thiện chất lượng của đội hình, mà còn mang đến tư duy bóng đá hiện đại và kinh nghiệm thi đấu phong phú. Xu thế nhập tịch không chỉ tồn tại riêng ở Malaysia mà còn phát triển mạnh mẽ tại Indonesia, Philippines hay Thái Lan, giúp những đội bóng này nhanh chóng nâng cao năng lực cạnh tranh.
Trong khi đó, bóng đá Việt Nam dường như vẫn cam chịu với những lối chơi dè dặt. Việc từ chối sự cởi mở trong việc nhập tịch cầu thủ đang trở thành một bất lợi lớn. Các đối thủ trong khu vực đã biết khai thác tối đa nguồn lực từ kiều bào cũng như các ngoại binh đủ điều kiện nhập tịch. Nếu không thay đổi, nền bóng đá của chúng ta sẽ mãi chỉ đứng im trong cuộc đua.
Thất bại 0-3 trước Indonesia trong vòng loại World Cup 2026 và trận thua kể trên đã một lần nữa phản ánh những điểm yếu cố hữu của đội tuyển. Không chỉ là vấn đề trong chiều sâu lực lượng, mà còn là sự thiếu đồng bộ trong chiến lược phát triển. Hệ quả rõ ràng xuất hiện khi người hâm mộ bắt đầu hoài nghi về khả năng cạnh tranh của đội tuyển.
Theo thông tin từ Transfermarkt, giá trị đội hình của đội tuyển Việt Nam hiện tại là 5,93 triệu euro, điều này thấp hơn hẳn so với Malaysia (13,9 triệu euro), Indonesia (31,9 triệu euro) và Thái Lan (7,43 triệu euro). Sự chênh lệch này không chỉ cho thấy sự khác biệt về tài chính, mà còn phản ánh rõ nét thực lực và tham vọng của các nền bóng đá đang chuyển mình.
Rõ ràng lúc này, bóng đá Việt Nam đang đứng trước ngã rẽ quan trọng. Chúng ta cần có những giải pháp mạnh mẽ, không chỉ đơn thuần là tăng cường đội hình bằng các cầu thủ nhập tịch. Việc xây dựng một chiến lược dài hạn nhằm nâng cao chất lượng đào tạo trẻ, cải cách hệ thống giải V-League và thu hút nguồn lực đầu tư là rất cần thiết. Phải có những phương pháp khoa học, đồng bộ hơn để có thể đạt được thành công bền vững.
Trong bối cảnh này, cũng cần phải nói đến những tranh cãi xung quanh việc sử dụng cầu thủ nhập tịch. Liệu những cầu thủ như Nguyễn Xuân Son, người có nguồn gốc Brazil, có thực sự mang lại những giá trị lâu dài cho đội tuyển? Hay đây chỉ là những giải pháp tạm thời không thể thay thế được các cầu thủ nội chất lượng cao?
Điều quan trọng hơn cả là bóng đá Việt Nam phải tự vươn lên và không lặp lại những sai lầm trong quá khứ. Một tương lai bền vững chỉ có thể đạt được thông qua việc tự cải cách và đầu tư vào phát triển đồng bộ từ nền tảng. Hãy để bóng đá Việt Nam không chỉ là niềm tự hào, mà còn là sức mạnh thực sự trong khu vực Đông Nam Á.
Theo NGỌC ANH